Lý do SungMin không lên tiếng phủ nhận tin đồn tình cảm ???????

– Sau khi tình cờ đọc được bào báo này thì hình như mình đã hiểu ra được phần nào lý do mà SungMin không lên tiếng phủ nhận tin đồn tình cảm giữa anh và chị Sả ớt là vì lý do này đây : http://datingrumor.blogspot.sg/2014/09/snsd-taeyeon-cam-au-tay-chay-jessica.html , anh có thể chỉ làm theo lệnh của công ty và SM lần này lên tiếng thừa nhận là hoàn toàn có mục đích :-<

– Cuối bài báo , chủ thớt có đề cập đến vấn đề không biết SM sẽ tiếp tục đưa ra chiêu trò gì để đánh lạc hướng báo chí cũng như làm giảm sự quan tâm của báo giới về việc lục đục nội bộ của một trong  những nhóm nhạc con cưng của SM là SNSD.

– Trong lúc SM đang đau đầu giải quyết sự cố này , chị Kim Sả ớt lại thừa nước đục thả câu tranh thủ biến tin đồn ình cảm giữa mình và SungMin thành hiện thực vì chắc chắn rằng trong khoảng thời gian này, SM sẽ không còn tâm trí mà đứng ra phủ nhận nữa , và đây có lẽ cũng chính là một trong số những phao cứu sinh đắt giá mà SM không thể không tận dụng để hướng trọng tâm sự chú ý nghiêng về phía SungMin và chị Sả ớt để làm giảm sự phẫn nộ của fans đối với việc Jessica bị ép phải rời khỏi SNSD một cách vô lý như vậy .

– Không biết là sau khi đọc bài báo này , có ai sẽ có cùng suy nghĩ với mình không , nhưng mình thì lại cảm thấy mâu thuẫn quá à😦 Nửa mừng vì đây là lý do khiến mình tin tưởng rằng SungMin không hẹn hò với chị “đẹp gái” kia , SungMin vẫn là của KyuHyun , nhưng nửa buồn vì anh lại trở thành nạn nhân của chính công ty của mình😦 Vậy mới biết được SM nhẫn tâm đến cỡ nào. Mấy anh có cố gắng đến thế nào đi chăng nữa thì khi gặp chuyện cũng chỉ là người đứng mũi sào chịu trận thay cho những người khác mà thôi😦

-Dù có thê  nào đi nữa thì đối với mình , Super Junior cũng là nhóm nhạc số 1 thế giới ,số 1 trong lòng mình và là duy nhất , và KyuMin is more than real ♥ SungMin chỉ có thể là của KyuHyun thôi ♥

– Bonus cho mọi người mấy pic anh nhà len lén nắm tay vợ ^^!

10672407_1546001815611925_4508285153544155905_n

 

10653553_1546001818945258_3782213767272692841_n

 

10653281_1546001825611924_776915858197893943_n

 

10346516_1546001828945257_8805278590639373467_n

 

10625139_1553772148174835_2069314839765788746_n ♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥

[Shortfic ] Sai Lầm Của KyuHyun – Chap 3

 – Chap 3 – 

Chap này văn phong có hơi lộn xộn do không thể tập trung được , mọi người có chê trách gì thì cứ nhiệt tình nha để ta có động tực tự  sửa đổi ở chap sau nha😦

p/s : Chúc các pé 96 er thi tốt nha, tự tin chiến thắng các em nhé ^^!  

– SungMin , chờ anh với – chàng trai với gương mặt thu hút , thân hình cao lớn cùng đôi chân dài miên man chạy phía sau không ngừng gọi tên SungMin khiến cho cậu phải dừng lại bước chân và quay đầu lại .

– Anh chạy nhanh như vậy làm gì , bộ không thấy mệt sao ? – Buồn cười trước dáng vẻ chật vật của anh , hô hấp không đều vẫn đang ra sức thở hổn hển , SungMin buồn  cười sau đó  cất  tiếng hỏi .

– Em tại sao chân ngắn mà lại có thể đi nhanh đến vậy , hại anh chạy theo mệt muốn bở hơi tai ! – dần ổn định lại hô hấp , chàng trai với khuôn mặt đẹp kia lại tiếp tục lên tiếng công kích.

– Anh…là anh muốn chạy theo chứ em đâu có ép anh – thu lại nụ cười, SungMin giận dỗi liền quay đầu tiếp tục bước đi .

– SungMin , anh chỉ đùa thôi mà , chọc em giận rồi sao  ?  haha, lớn cả rồi mà , đừng giận hờn vu vơ nữa được không ? – Trưng ra bộ dạng vẫy đuôi lấy lòng chủ ,chàng trai kia 1 tay rất tự nhiên mà đặt ngang eo  SungMin , tay kia thì nắm lấy tay còn lại của cậu , 2 chàng trai ở giữa sân trường lại tỏ ra vô cùng thân thiết  mặc cho SungMin 1 bên không ngừng giãy dụa muốn thoát khỏi vòng tay anh.

– Lee Sung Min ! – Giọng nói trầm thấp đầy nam tính bất ngờ vang lên khiến cho SungMin cả cơ thể bỗng chốc liền trở nên cứng đờ .

Cảm giác được sự thay đổi đột ngột của người nọ , chàng trai với gương mặt đẹp ngay lập tức thu lại vẻ cợt nhả , gương mặt đang ngả ngớn liền trở nên manly hơn bao giờ hết , quét mắt về phía chủ nhân của giọng nói vừa phát ra kia, 4 mắt ngay lập tức nhìn nhau đến tóe lửa. Sau 1 khoảng thời gian không thể nói là dài , người nào đó liền lấy lại phong độ, cười khẩy 1 cái rồi cất tiếng nói :

–  Thì ra là EM TRAI đến đón ANH TRAI đi học về sao, thật là chu đáo quá nhưng SungMin à, nói với cậu ấy lần sau không cần vất vả như vậy nữa , anh sẽ thay cậu ấy tan học đưa em về nhà.

Đầu mày khẽ chau lại khi nghe đến hai từ ANH TRAI  được phát ra từ miệng của người kia ,ngoài ra vẫn không có  phản ứng gì nhiều , đôi mắt sắc lạnh di chuyển tầm nhìn một chút liền chuẩn xác rơi xuống trên người của SungMin đang đứng ngay bên cạnh người kia.

Cảm giác khó chịu gượng gạo ngay lập tức vây đến xung quanh , SungMin như gà mắc tóc mà ra sức  từng bước từng bước tháo xuống đôi tay đang đặt trên eo và đang nắm giữ lấy tay của cậu ra, sau đó không ngẩng đầu chỉ  đứng im tại chỗ mà vò lấy gấu áo.

Chậm rãi mà sải từng bước chân , Jo KyuHyun kiêu ngạo mà bước ngang qua người SungMin sau đó liền đi thẳng  mà không nói thêm bất kì lời nào .

SungMin cũng rất tự giác sau khi KyuHyun bước ngang qua liền quay đầu đi theo sau người nọ. Bàn tay bất ngờ bị nắm lấy, sau đó lại có tiếng nói từ phía sau vang lên:

– SungMin, anh còn có chuyện chưa  nói xong với em, đừng đi ! – lời nói tựa hồ như ra lệnh đi cùng với biểu hiện như năn nỉ  ở trên gương mặt điển trai kia lại khiến cho SungMin trong nhất thời liền trở nên khó xử  không biết  phải trả lời ra sao .

Bước chân chậm rãi dừng lại , khuôn mặt vô cảm lại trở nên đối lập với đôi mắt ngày một trở nên thâm sâu khó lường, Jo KyuHyun không quay đầu lại , khóe miệng khẽ nhếch lại tự động  mấp máy :

– Choi thiếu gia anh đây mà  lại  có chuyện cần phải nói với người hầu của tôi sao ? Liệu tôi có thể biết đó là chuyện gì không ?

Không hiểu vì sao trong lòng lại cảm thấy thật buồn, trên mặt cũng liền thoáng qua tia không vui , SungMin ngượng ngùng rút lại bàn tay mình, sau đó ngước lên nhìn Si Won rồi cất tiếng nói :

– Có thể để ngày mai em đến trường rồi nói có được không ? Cậu KyuHyun bây giờ phải về nhà cho nên em không thểở lại được , em xin lỗi ! – Lời nói xong liền quay người bước đến đứng bên cạnh Jo KyuHyun sau đó cả 2 cùng rời đi để lại 1 Choi Si Won vẫn đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng cứng nhắc của một người đang rời đi.

Kể từ giây phút SungMin chấp nhận thỏa thuận làm theo mọi yêu cầu của KyuHyun cho đến giờ cũng  đã 16 năm trôi qua.

16 năm , 1 khoảng thời gian có lẽ là thật dài khi lúc nào  cũng phải chịu đựng một người mà mình không thể nào nắm bắt đuọc người đó đang nghĩ gì , muốn gì và sẽ  làm gì ?

Một người có thể nói là luôn mang lại nỗi buồn cho SungMin , luôn gây khó dễ cho SungMin và luôn làm ra những hành động đôi khi khiến trái tim SungMin đập liên hồi đến nỗi khó có thể kiểm soát được.

16 năm trôi qua cũng có thật nhiều thứ đã thay đổi. Chẳng hạn như KyuHyun bây giờ đã là một sinh viên nổi tiếngvới vẻ ngoài đẹp trai, gia thế giàu có lại thêm chỉ số IQ 3 chữ  số cho nên đi đến đâu cũng đều thu hút mọi ánh nhìn ngưỡng mộ trong khi người luôn theo bên cạnh KyuHyun là cậu lại chẳng có gì thay đổi cả về ngoại hình lẫn những khía cạnh khác, chỉ có tính cách của cả 2 là vẫn không hề thay đổi.

============================================

Hiện tại đã về đến nhà , Jo KyuHyun không quay đầu mà đi thẳng một đường lên lầu để về phòng trong khi SungMin vẫn đang theo sau cậu.

Vào đến trong phòng , mặc kệ cho người nọ có theo kịp hay không , KyuHyun cứ như vậy mà đóng lại cửa phòng “rầm” 1 tiếng , khiến cho SungMin từ nãy đến giờ vẫn đang ôm một nỗi buồn không nói nên lời đi theo từ trường về đến trước cửa phòng thiếu chút nữa đã bị u một cục to tướng.

Rụt rè vặn lấy tay nắm cửa , chậm rãi hé mở cửa phòng , SungMin có chút sợ hãi mà bước vào trong phòng…..chỉ thấy KyuHyun khuôn mặt vẫn lạnh lùng như vậy trong suốt 16 năm qua đang ngồi ở trên giường  mà nhìn cậu.

Không cần biết có phải do cố ý hay không nhưng áo sơ mi trắng sộc xệch hiện tại bỏ ngoài quần lại được cởi bỏ 2 nút áo ở phía trên để lộ ra xương quai xanh trắng nõn ngay lúc này đây dường như đang thu hút lấy ánh nhìn của SungMin……ngây ngẩn nhìn cho đến khi Jo KyuHyun rời khỏi giường và tiến đến trước mặt , SungMin mới giật mình như thoát ra từ giấc mộng , sau đó ngay lập tức cảm thấy xấu hổ mà cả khuôn mặt liền trở nên ửng đỏ.

Đúng đối diện ỏ trước mặt SungMin , 2 tay chống lên cửa phòng ở phía sau lưng cậu , thành công khóa chặt SungMin ở giữa lồng ngực mình , Jo KyuHyun ánh mắt sâu không thấy đáy mà chiếu xuống đỉnh đầu của người nọ, cố gắng kiềm chế yết hầu đang không ngừng muốn lên xuống , sau đó hạ thấp đầu mà nói nhỏ ngay bên tai của SungMin 1 câu khiến cho đối phương ngay lập tức có phản ứng ngoài sự mong đọi.

– Anh…..là đang cố ý câu dẫn Choi Si Won ?

Cả cơ thể cơ hồ khẽ run lên, đôi mắt mở to ngay lập tức liền ngước lên nhìn thẳng vào khuôn mặt lạnh lùng của người đối diện , lòng tự trọng dường như vừa mới bị bị dẫm nát. Không trả lời , SungMin cố gắng  kiên cường nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thăm thẳm  của người nọ như muốn chất vấn “Cậu vì sao lại xem thường tôi đến vậy”

4 mắt nhìn nhau một hồi lâu , Jo KyuHyun chính xác tung ra một nắm đấm thật mạnh ở bên tai SungMin, sau đó  quay người tiến vào trong phòng tắm.

Khi cánh cửa phòng tắm được đóng lại cũng là lúc mọi can đảm và mạnh mẽ của SungMin biến mất. Cậu ngồi sụp xuống trước cửa phòng , khóe mắt hơi ẩm ướt rất nhanh chóng bị lau đi trong khi KyuHyun ở trong phòng tắm đang không ngừng để mặc cho vòi sen liên tục xối nước thẳng xuống đầu và mặt của mình để kiềm chế sự tức giận không rõ là do ai gây ra !

.

.

Qua một lúc lâu mới khoác vào áo tắm sau đó bước ra ngoài , đã thấy SungMin trên tay mang theo 1 khay đồ ăn , nhìn qua gương mặt mang theo vẻ lạnh lùng của cậu , lại liếc đến vành mắt hơi ửng đỏ của cậu , Jo KyuHyun thực sự không biết bản thân mình vừa nãy là đã muốn làm gì. Nhìn vẻ mặt quật cường của cậu , quả thật chỉ muồn hung hăng mà đánh xuống 1 đòn nhưng thưc sự  lại không thể ra tay.

Dùng khăn vò rồi lấy mái tóc đang ướt nước của mình sau đó chậm rãi ngồi xuống bên chiếc bàn nhỏ đặt trong phòng giọng nói trầm thấp có vài phần không tự nhiên mà vang lên.

– Cùng ăn đi !

– Tôi….bây giờ phải về nhà, cậu dùng bữa ngon miệng – Nói xong liền đặt khay thức ăn lên trên bàn ,sau đó một mực không quay người mà đi nhanh ra khỏi phòng.

Bước ra khỏi cánh cửa nhà họ Jo, không còn nhìn thấy gương mặt của người nọ , tinh thần nhưđược thả lỏng….SungMin từng bước chậm rãi đi về nhà, trong đầu là ngổn ngang những suy nghĩ. Choi Si Won – người thừa kế của tập đoàn Choi Won , cậu có thể với tới sao ?

Choi Si Won ch mi  hc chung lp vi cu được 3 năm, còn KyuHyun….đã 16 năm. 

============================================

– SungMin , hôm nay có bận gì không ? Chúng ta cùng đi ăn đi ! – EunHyuk gương mặt tràn đầy sức sống mỉm cười đối với SungMin mà lên tiếng.

– Hôm nay mình còn phải theo KyuHyun đến lớp luyện tập của cậu ấy nên không thể đi cùng cậu rồi.

– Gì chứ , ở nhà đã phải phục tùng cậu ta rồi , ngay cả đi học cũng không được tự  do sao ? Tên Jo KyuHyun ấy , đúng là sao quả tạ mà – Gương mặt kèm theo biểu cảm bị mất hứng ,EunHyuk bĩu môi giận dỗi nói .

– Hì , ai kêu cậu ta là sinh viên ưu tú với chỉ số IQ cao như vậy cho nên mới phải vất vả ôn luyện để chuẩn bị cho kì thi sinh viên giỏi toàn diện cấp thành phố chứ – SungMin chỉ mỉm cười giải thích để xua đi sự  bất mãn ở trong lòng của bạn mình – bằng không , cậu cũng có chỉ số IQ cao như vậy đi , biết đâu sẽ soán ngôi của cậu ta thì sao ?

– Không được , không được. Hyukie mà thông minh như vậy thì DongHae tớ làm sao có thể theo đuổi cậu ấy được , cứ ngốc nghếchđáng yêu như bây giờ là ok rồi – DongHae ở 1 bên nhanh chóng nói thêm 1 câu phụ họa sau đó cười haha liền bị EunHyuk hung dữ rươt chạy vòng quanh lớp học . Bầu không khí liền trở nên náo nhiệt hơn hẳn mà khiến cho SungMin quên bẵng đi nhiệm vụ của mình.

Sau khi tạm biệt cặp đôi HaeHyuk rồi liền chạy như bay đến lớp học của KyuHyun thì cũng đã trễ mắt mười lăm phút. Bối rối nhìn gương mặt âm u tối sầm của người nọ SungMin liền cảm thấy có chút lo lắng.

– Không phải đã nói là phải đến đúng giờ sao ? – Giận dữ mà lớn tiếng quát nạt , Jo KyuHyun thật không biết phải diễn đạt như thế nào cho đúng. Ban nãy còn vì lo lắng SungMin xảy ra chuyện mà thấp thỏm không yên , đến khi nhìn thấy cậu ở trước mặt đang hổn hển thở vì mệt lại cảm thấy thật tức giận – Anh là đồ ngốc hay sao mà lúc nào cũng khiến người khác phải lo lắng như vậy chứ  ?

Ngước nhìn khuôn mặt đỏửng vì tức giận của người nọ liền cảm thấy có gì đó không đúng , nhưng rốt cuộc lại không nhìn ra là không đúng ở điểm nào, SungMin chỉ còn biết tròn mắt ngây ngốc mà nhìn người đối diện đang la mắng mình.

Đối với biểu cảm khuôn mặt mắt to tròn long lanh cùng đôi môi đỏ mọng đang hé mở Jo KyuHyun liền cảm thấy bản thân thật bất lực , không thể một lúc mà nhấm nháp đôi môi đang mời gọi ấy.

Chỉ vài ngày nữa thôi , chỉ cần chịu đưng đến khi kì thi sinh viên giỏi toàn diện này kết thúc , đến lúc đó Jo KyuHyun cậu sẽ có thể đường đường chính chính đứng trước mặt Lee SungMin mà nói rõ cho tên ngốc ấy biết ….đến lúc ấy , mẹ Jo cũng sẽ không còn lí do để ngăn cản nữa.

.

.

EunHyuk từ phía xa nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng SungMin bị KyuHyun lớn tiếng mắng chửi , máu trong người như sôi lên sùng sục. Chỉ vì SungMin lo trễ giờ đi đón KyuHyun mà bỏ quên cả balo tại lớp , EunHyuk mới cùng DongHae chạy theo đến tận nơi không ngờ lại chứng kiến một màn như vậy.

– DongHae , anh nhắn tin cho Choi Si Won ngay lập tức. Hẹn anh ta 2 ngày nữa, sau khi kì thi chết tiệt này kết thúc , tại Sun & Moon Hotel , SungMin có chuyện cần nói với anh ta.

– Em muốn làm gì ? Nếu SungMin có chuyện muốn nói thì người nhắn phải là cậu ấy chứ  sao lại là anh ? – DongHae nghi hoặc lên tiếng hỏi , sau đó chỉ nhận lại được cái lườm sắc bén của EunHyuk.

 

.

.

Cuối cùng cũng đến ngày diễn ra kì thi, KyuHyun gương mặt mang theo đầy mong chờ đưa SungMin đến trường , sau đó rất vui vẻ mà di chuyển đến địa điểm thi .

SungMin vừa xuống khỏi xe đã nhận được tin nhắn :

“18h tại Sun & Moon Hotel, phòng 731 ,anh có chuyện cần nói với em

Choi Si Won ”  

Nhìn dãy số lạ lùng không lưu tên của Choi Si Won  hiển thị trên màn hình điện thoại , SungMin có chút nghi ngại nhưng sau giờ học vẫn rất đúng hẹn mà đi đến địa điểm được đề cập trong tin nhắn.

Mang theo một chút cảm giác hồi hộp bất an mà bước vào trong căn phòng khách sạn xa hoa , SungMin nhìn quanh một lúc vẫn không thấy ai mới bắt đầu thả lỏng tinh thần mà ngồi xuống chiếc ghế salon rộng vành ở bên cạnh.

Ngòi được 1 lúc thì cửa phòng tắm đột ngột mở ra , các giác quan  liền trở nên căng cứng , SungMin sợ hãi nhìn chằm chằm vào cánh cửa để chờ đợi xem người bước ra là ai . Đến khi nhìn thấy người kia chính xác là Choi Si Won thì mọi căng thẳng mới dần dần tiêu tan.

– SungMin , thật là em sao ? Anh còn tưởng là ai nhắn tin chọc phá anh nữa chứ  haha – Choi Si Won trên người chỉ quấn theo 1 chiếc khăn tắm , từ từ bước lại gần phía SungMin đang ngồi mà nói.

– Anh…..không phải anh hẹn em tới đây sao , sao lại hỏi em như vậy  ? – 2 má đỏ ửng nhìn người đối diện trong bộ dạng tế nhị , SungMin không dám ngẩng đầu mà lên tiếng trả lời.

– Anh hẹn em sao ? Anh không có – Suy nghĩ một lúc lâu , Choi Si Won lúc này mới nở một nụ cười đầy ẩn ý rồi tiếp tục câu nói – hay đây là do Jo KyuHyun sắp đặt. Cậu ta có lẽ biết anh thích em cho nên vì chuyện hợp tác của gia đình 2 bên nên mới sắp xếp chuyện này . Cậu ta quả thực chỉ xem em là người hầu thôi sao , nếu vậy chi bằng đừng làm người hầu bên cạnh cậu ta mà trở thành người của anh đi , anh thực sự  rất muốn ở bên em.

– KyuHyun….cậu ấy , cậu ấy không thể nào…..- Không tin vào những gì Choi Si Won suy đoán , SungMin ngẩng đầu, ấp úng mà đưa ra lời phản đối.

– Nhìn cách cậu ta đối xử với em , anh thật sự  muốn cho cậu ta 1 trận ra trò sau đó liền mang em đến bên cạnh anh.

Kịch liệt lắc đầu phản đối , SungMin không muốn nghe tiếp những gì mà Choi Si Won sắp nói , KyuHyun mặc dù đối xử với cậu không tốt , nhưng nhất định sẽ không bán cậu cho người khác như  vậy , nhất định sẽ không như vậy. 16 năm ở bên cạnh nhau , KyuHyun tuyệt đối sẽ không tàn nhẫn với cậu như vậy .

Nắm lấy bờ vai đang run rẩy của người nọ , Choi Si Won tiếp tục lên tiếng nói :

– Đúng là như vậy , chỉ có thể là cậu ta, nếu không thì còn ai có thể ?

– Không phải , không phải đâu mà…..- Tiếng nói dần trở nên nghẹn ngào ,sau đó liền bật khóc , SungMin ra sức phủ định lại những gì mà Choi Si Won đang cố gắng gieo rắc vào trong đầu của cậu.

Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt bầu bĩnh của SungMin , Choi Si Won nhịn không được mà khẽ hôn xuống đôi môi đang mấp máy của cậu, chậm rãi mà lau đi những giọt nước mắt thương tâm của cậu.

Cửa phòng đột nhiên bị đạp mở , Jo KyuHyun ở bên ngoài nhanh chóng lao vào bên trong……

Ra mắt Hàm Yên Các :)

– Chỉ một câu thôi : Chào mừng mọi người đến với diện mạo mới của Hàm Yên Các nhé :x 

– Mọi người thấy diện mạo mới này như thế nào , và tên mới của ta thì sao ? Thỉnh cho ta biết ý kiến tham khảo với nha :) 

 

 

– Tư Vũ Hàm Yên –

[ Shortfic] – Sai lầm của KyuHyun ! – 2

Sai Lầm Của KyuHyun – Chap 2 

Chap này hơi ngắn , tạm thời là đang bị bí ý tưởng nên m.n đọc tạm nhé . Ai có ý tưởng hay tình tiết nào hay ho thì gợi ý cho mình zới nha nha nha hihi :”>  Và cũng xin lỗi vì đã để mọi người chờ lâu quá nhan :* 

~~~~~~~~~~~~~~~~~0O0~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Mơ hồ mở mắt ra , xung quanh tất cả chỉ toàn một màu trắng ảm đạm đến lạnh lẽo xen lẫn cùng mùi thuốc sát trùng khiến cho hô hấp của bất kì ai cũng trở nên khó chịu .

Đối diện với khoảng không ở trước mắt,  SungMin bất giác hồi tưởng lại ánh mắt tức giận của KyuHyun khi nhìn mình lúc ở trên sân thượng ấy……cả cơ thể bỗng nhiên không tự  chủ mà sợ hãi ,run lên từng hồi.

Mẹ Lee đang nằm ngủ gục trên giường,bàn tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của SungMin ,cho đến khi cảm nhận được những ngón tay đang toát mồ hôi lạnh không ngừng nắm chặt lấy bàn tay mình liền giật mình ,nhanh chóng ngồi thẳng dậy nhìn vào khuôn mặt đang run rẩy của bé.

Vội vàng  thông báo cho các y bác sỹ , chỉ chưa đầy 5 phút sau những người có trách nhiệm trông coi việc chữa trị cho SungMin đã nhanh chóng có mặt.

Sau một hồi kiểm tra kĩ lưỡng , vị bác sĩ với khuôn mặt điềm tĩnh cùng nét cương nghị khắc sâu trên đuôi mắt lúc này mới lên tiếng nói rằng mọi nguy hiểm đều đã qua….SungMin sau này vẫn sẽ phát triển bình thường như trước nay chưa từng xảy ra tai nạn ngoài ý muốn này ngoại trừ  việc  sẽ để lại 1 vết sẹo thật sâu không thể biến mất ở phía trước trán.

Mẹ Lee lúc này mới có thể thở phào nhẹ nhõm mà hết lời cám ơn mọi người vì trong 2 ngày SungMin bất tỉnh kia đã không ngừng tận tình theo dõi và chăm sóc cho bé.

Ba Lee không biết từ  lúc nào đã có mặt  ở trong phòng , phía sau còn có cả bà chủ Jo……và 1 cậu nhóc .

Sau khi các y bác sĩ đã rời khỏi , cả 3 người mới từ từ tiến lại bên giường bệnh trong khi mẹ Lee đang cho bé uống nước và ăn cháo.

– SungMin, con…còn nhớ ta….là ai không ? – Ba Lee lo lắng đến lời nói cũng trở nên ấp úng.

Bé con chỉ mỉm cười thật tươi, sử dụng hết năng lượng mới được tiếp thu của mình để mỉm cười, thay cho câu trả lời cùng với tiếng “Appa” phát ra vo ve như tiếng muỗi kêu trong không khí.

Trong giây phút cả nhà ba người đang mừng mừng tủi tủi mà an ủi và động viên nhau sau tai nạn bất ngờ này thì bà chủ Jo lúc này mới chậm rãi đứng ở trước giường bệnh , phía đối diện với SungMin mà lên tiếng.

– Tên con là SungMin ? – Giọng nói trong trẻo ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn ở trong căn phòng bệnh nhỏ bé  .

– Vâng ! – SungMin ngoan ngoãn lên tiếng trả lời kèm theo một cái gật nhẹ.

– Ta thật sự xin lỗi vì đã gián tiếp làm con bị thương . Bây giờ con có còn cảm thấy đau ở đâu nữa không ?

– Dạ ,không có…con bây giờ đã hết đau rồi . Nhưng…cô là ai ? tại sao…..lại biết tên của con ?

Mỉm cười 1 nụ cười đầy vẻ tự tin nhưng lại không mang theo chút gì gọi là kiêu căng cùng tự mãn , bà chủ Jo lên tiếng trả lời.

– Ta là mẹ của tên nhóc này đây – vừa mỉm cười dịu dàng nói ,một tay vừa giơ lên , nắm lấy 1 bàn tay bé xíu khác mà kéo lên phía trước , sau đó lại tiếp tục nói – và cũng là người  làm việc chung với  ba con !

Vừa nhìn thấy thân hình nhỏ xíu được đưa lên phía trước ,ánh mắt mới vừa nãy đã làm bé sợ hãi giờ này lại đang xuất hiện rõ ràng ngay trong căn phòng bệnh này,2 mắt ngay lập tức mở to , SungMin sợ hãi mà nắm chặt lấy bàn tay của mẹ Lee.

 – KyuHyun , bây giờ thì con biết mình nên làm gì rồi đấy – giọng nói ngọt ngào trong phút chốc liền trở nên đanh thép khi đối tượng nghe chuyển sang thành KyuHyun .

– Con không có lỗi , người có lỗi mới là nó – KyuHyun lớn tiếng chỉ vào SungMin mà hét lên biểu hiện thay cho vẻ tức tối,  bất mãn ở trong lòng .

– KYUNHYUN !!!! Mau xin lỗi SungMin ngay cho mẹ.

– KHÔNG , CON KHÔNG MUỐN , CON KHÔNG MUỐN. NÓ LÀ ĐỒ NÓI DỐI , ĐỒ KHÔNG GIỮ LỜI ĐÁNG GHÉT – Dứt lời, thân hình nhỏ xíu liền nhanh chóng chạy vụt ra khỏi phòng để lại ánh mắt ngạc nhiên đến ngỡ ngàng của những người lớn có mặt  ở trong phòng.

– Để tôi đi đưa cậu chủ về , bà đừng lo lắng quá ,cứ ngồi nghỉ đi ! – Ba Lee nhanh chóng lên tiếng sau đó liền đi như bay ra khỏi phòng .

Ở trong phòng lúc này chỉ còn lại 3 người , tiếng thút thít bắt đầu vang lên , sau đó lớn dần liền trở thành tiếng nức nở.

SungMin chỉ mới vừa tỉnh dậy , bây giờ lại đang ở trong lòng mẹ Lee , 2 tay ôm chặt lấy cổ mẹ mà không ngừng vừa khóc nấc lên vừa biện minh :

– Minnie không …hức….Minnie không có nói dối mà, Umma tin con đi…hức…….con…con chỉ muốn giúp….hức…..chị xinh đẹp tìm cậu chủ của chị ấy thôi….hức….con không phải là không giữ  lời với em ấy mà…..huhu…umma àh , umma tin con đi mà hức…..!

2 người phụ nữ lúc này chỉ còn biết nhìn nhau mà thở dài ngại ngùng không nói nên lời….

Vốn dĩ cứ nghĩ là những đứa trẻ với thân hình nhỏ xíu cùng gương mặt thiên thần ấy chỉ với những suy nghĩ đơn giản , non nớt của chúng thì sẽ chẳng thể làm hại đến ai…bây giờ thật không ngờ , không làm hại đến người lớn nhưng lại có thể vô tình mà làm đau lẫn nhau……

————————————————————–

Ba Lee đuổi theo KyuHyun ra đến bên ngoài sảnh lớn của bệnh viện , không ngờ lại nhìn thấy cậu nhóc đang ngồi trên sàn nhà ngay giữa sảnh cùng 1 cô y tá vẻ mặt đang vô cùng lo lắng với một bên mắt cá chân đang không ngừng chảy máu của cậu nhóc. KyuHyun như  vậy  tuyệt nhiên lại không hề la khóc.

Vội vàng bế thốc KyuHyun lên , vừa chạy về phòng vừa gọi bác sĩ .

.

.

.

Nằm im trên giường với cái chân được băng bó cẩn thận , ngoại trừ việc xua đuổi tất cả những cô bảo mẫu được đưa đến , KyuHyun chỉ lẳng lặng quay mặt vào góc tường không nói lời nào

SungMin nằm giường bên cạnh cũng thôi không khóc nữa , ngoan ngoãn nằm im trong lòng mẹ mà quan sát.

Cho đến khi mẹ Lee rời khỏi phòng đi mua thức ăn , SungMin lúc này mới đè nén sự sợ hãi chủ động lên tiếng bắt chuyện:

– Kyu…KyuHyun…..chân em..có…có còn đau không ?

-………………… – trả lời lại câu hỏi của SungMin chỉ là sự  im lặng .

– KyuHyun…ah , hyung…hyung không phải là người không giữ lời đâu…..là vì chị xinh đẹp kia hoàn cảnh thật giống với appa của hyung, cho nên…cho nên…hyung mới muốn giúp chị ấy..hyung không biết là làm như vậy thì em sẽ không vui…..

– IM ĐI ! đồ nói dối , đồ đáng ghét…..mày chỉ là con của một người hầu , không xứng đáng nói chuyện với tao – KyuHyun đột nhiên ngồi bật dậy , nhìn thẳng vào SungMin mà ra sức nói lớn , mặc cho vết thương nơi mắt cá chân đang không ngừng tiếp tục rỉ máu sau hành động đột ngột kia.

– Không…không phải, không hải mà hức…..hyung không có nói dối mà – Trước thái độ cáu giận của một đứa trẻ như KyuHyun , SungMin hiền lành lại chẳng thể biện minh cho mình , chỉ có thể vừa khóc vừa lắc đầu cho đến khi một cơn đau nhức đột ngột ập đến khiến cho bé không chịu được liền ngất đi .

.

.

.

– KyuHyun , đến bao giờ con mới chịu học cách lắng nghe đây ? Con đã 5 tuổi rồi, là một người đàn ông thì phải biết chịu trách nhiệm với những gì mình đã gây ra chứ , con nhìn xem , SungMin đã bị con làm cho sợ hãi thành ra nông nỗi này , con còn dám nói con không có lỗi gì sao ? – Mẹ Jo giận dữ đứng trước giường KyuHyun mà không ngừng lên tiếng dạy dỗ mặc cho KyuHyun 2 tay nhỏ xíu đưa lên che lấy tai tỏ vẻ không muốn nghe .

Bị tiếng nói chuyện đánh thức , SungMin mệt mỏi mở mắt ra liền bị hình ảnh mẹ Lee 2 mắt đỏ hoe ngay trước mắt làm cho tỉnh táo.

– Muốn con xin lỗi , chỉ cần nó sau đó sẽ phải nghe lời con , làm theo tất cả những gì con muốn.

Vừa ngồi dậy quay nhìn sang đã thấy KyuHyun chỉ thẳng mặt mình mà nói ra những lời này, SungMin nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào ,chỉ biết tròn mắt mà nhìn 2 mẹ con nhà họ Jo 1 lớn 1 nhỏ đang tranh luận với nhau.

Cuộc tranh luận dường như  sẽ không có điểm dừng nếu như  SungMin ngay lúc đó không lên tiếng nói :

– Cô ơi , con sẽ không sao đâu , cứ làm theo những gì em ấy muốn có được không cô !

KyuHyun nhìn theo vẻ mặt trắng bệch đáng thương của SungMin , quen thuộc nhếch khóe miệng trưng ra nụ cười “sao cũng được ” sau đó liền nằm xuống trùm chăn  che kín đầu.

—————————————————————————-

KyuHyun thực sự không phải 1 đứa trẻ chỉ nhờ vào gia thế giàu có của mình mà trở nên quá quắt như vậy nếu như không kèm thêm cả chỉ số IQ cao hơn người của cậu nhóc.

Mặc dù thua SungMin đến 2 tuổi nhưng lại nhất định kiên quyết muốn học cùng lớp với SungMin . Cứ ngỡ chuyện khó có thể xảy ra , chỉ chờ cho đến khi có kết quả bài kiểm tra học lực của cậu nhóc thì có thể giải quyết được mọi chuyện dễ dàng hơn , nhưng  khi bài kiểm tra phát ra , kết quả không chỉ là đủ điểm để vào học chung lớp với SungMin mà còn đạt điểm tối đa , khiến cho không chỉ  SungMin mà đến cả ba mẹ Lee cũng hết sức ngạc nhiên.

KyuHyun ngay từ nhỏ đã thông minh hơn người , sở hữu chỉ số IQ của một thiên tài nhưng lại vô cừng bướng bỉnh và chỉ thích làm theo những gì mà bé muốn. Mẹ Jo đã rất đau đầu khi cứ vài ngày lại có một cô bảo mẫu xin nghỉ việc với lí do không đủ tự tin và can đảm để chăm sóc và theo chân cậu nhóc.

Bây giờ thì tốt rồi , kể từ ngày xuất viện, KyuHyun lúc nào cũng chỉ ngoan ngoãn ở trong phòng nếu như  ở đó cũng có mặt SungMin , kể cả khi đi học hay ở nhà , chỉ cần KyuHyun ở đâu, SungMin nhất định phải ở đó để nghe theo những yêu cầu mà cậu nhóc đưa ra .

Mọi chuyện có lẽ sẽ tốt đẹp biết bao khi dừng lại ở đó , nhưng không , ông trời vẫn thường rất hay trêu người . Ngày đầu tiên đến học lớp mới , sau khi chào hỏi cả lớp bằng 1 màn không giống ai , KyuHyun ngang nhiên bước đến trước bàn học của SungMin , đẩy ngã SungMin xuống chỉ vì muốn ngồi ở chỗ của cậu bé .

SungMin bản tính hiền lành, lại lớn hơn KyuHyun 2 tuổi nên cũng không thèm chấp mà thu dọn tập sách đi qua bàn trống mà ngồi vào , không ngờ EunHyuk sau khi chứng kiến một màn này liền giơ nanh múa vuốt chửi cho KyuHyun 1 trận mặc cho SungMin và DongHae không ngừng ra sức ngăn lại .

KyuHyun cũng không thèm để tâm  chỉ 1 mực giương ánh mắt hứng thú nhìn sang SungMin đang vô cùng bối rồi ngượng ngùng ở trước mắt đang không biết nên làm sao bởi vì KyuHyun bây giờ đã trở thành cậu chủ nhỏ của bé.

Nói chán chê mà không thấy KyuHyun đáp trả chỉ một mực nhìn sang SungMin ở bên cạnh, EunHyuk tức giận nắm lấy

tay SungMin kéo đi chỉ ném lại cho KyuHyun 1 câu nói :

– Thằng nhóc này thật đáng ghét , không cần nói với nó nữa , chúng mình đi chơi thôi !

Ngồi tại chỗ nhìn theo SungMin đang vô cùng vui vẻ cười đùa với DongHae và EunHyuk , cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng, KyuHyun liền lớn tiếng gọi :

– SungMin , mau lại đây .

EunHyuk cố ý giữ lấy tay không để SungMin rời đi còn lớn tiếng nói :

– Nó chỉ là đồ con nít ranh , không thèm  chơi với nó nữa SungMinie.

Nhìn EunHyuk nắm lấy tay SungMin không để bé rời đi , KyuHyun tức giận bước đến mà đẩy ngã EunHyuk xuống đất sau đó quay sang SungMin mà nói :

– Đồ xấu xí này , sau này không cho phép đến gần nó nữa . Vừa xấu xí vừa đáng ghét – Ám chỉ EunHyuk xấu xí , không cho phép SungMin chơi với cậu nữa, KyuHyun sau đó nắm tay SungMin mà kéo đi.

DongHae ở bên cạnh nhìn thấy Hyukie bị xô ngã , lại bị nói đến phát khóc liền tức giận chặn đường KyuHyun lại , cho cậu nhóc một cú đánh trời giáng vào một bên mặt .

 KyuHyun vì thấp hơn , tay chân lại ngắn hơn , không thể nào đánh trả , chỉ còn biết tức giận ngồi đó dùng ánh mắt tức tối đang đỏ hoe lên vì đau mà trừng mắt nhìn DongHae

– Thằng nhóc kia , không được nói Hyukie là xấu xí nữa , nếu không tao sẽ không nể mặt SungMinie mà tha cho mày đâu – DongHae đứng đó , tức giận chỉ vào mặt KyuHyun mà lớn tiếng nói.

– Xấu xí thì gọi là xấu xí , nếu không thì gọi là gì. Không những vậy , nó còn là đứa xấu xí nhất mà tao từng gặp đó – KyuHyun ngang bướng lên tiếng đáp trả , không sợ hãi mà đổ thêm dầu vào lửa.

DongHae nghe thấy vậy liền nhanh chóng nhảy bổ vào đánh cho KyuHyun thêm vài cái mặc cho sự  can ngăn yếu ớt của SungMin ở bên cạnh.

– Hanie , Hanie đừng đánh nữa có được không , mình sẽ thay mặt KyuHyun xin lỗi Hyukie mà, hức..Haenie , cậu mau dừng lại đi mà huhu.

Đánh mỏi tay mới dừng lại , khóe miệng KyuHyun lúc này đã chảy máu , cả cơ thể nhỏ bé chỉ có thể nằm im một chỗ thở hổn hển vì mệt và đau , nhưng trên khóe môi lại vẫn là nụ cười bất cần đời như thế.

– Chỉ nói sự thật mà cũng phải xin lỗi sao. Đúng là một đám người ngu ngốc – Không hề tỏ ra sợ hãi , KyuHyun lại tiếp tục lên tiếng chọc tức DongHae . Hoàn thành xong câu nói liền lăn ra bất tỉnh.

———————————————————————————

16 năm sau………

Song Hoa Điếm – cảm xúc khó quên !

Không biết khi bạn đọc những dòng chữ này bạn đã xem qua bộ phim SONG HOA ĐIẾM  chưa , nếu chưa xem cũng không sao bởi đây chỉ là cảm xúc của mình khi chỉ mới xem được khoảng 50% của một bộ phim dài 127 phút, chỉ là nửa đầu và kết thúc của bộ phim mà thôi.

Cảm giác buồn đến nao lòng khi nghĩ về nhân vật Hoàng Thượng và Hong Lim trong phim chẳng biết đến bao giờ mới dừng lại trong lòng mình nữa . Tuy nhiên mình không ghét cảm giác này , chỉ là đáng tiếc và thương cảm cho một mối tình có thể gọi là đơn phương của Hoàng Thượng dành cho vị Tướng quân mà người đã yêu suốt mười mấy năm trời.

Nếu như không vì hoàn cảnh ép buộc ,nhà vua có lẽ đã chẳng phải để người mà mình yêu thương hơn và xm trọng hơn tất cả đi  âu yếm với một người phụ nữ khác thì có lẽ mối tình ấy đã trọn vẹn và hoàn mĩ đến dường nào khi mà cả 2 chỉ biết đến nhau và luôn sẵn sàng làm mọi điều vì nhau.

Trong phim Hong Lim đã hỏi Hoàng Thượng tại sao lại chọn anh để ngủ với Hoàng Hậu, mọi người có biết Hoàng Thượng đã trả lời thế nào không ! Người đã nói “Đứa trẻ cô ấy sinh ra……phải giống ngươi” , chỉ một câu nói đủ cho thấy Hoàng Thượng đã yêu Hong Lim đến dường nào, chỉ cần là đứa con của Hong Lim , còn những việc khác người đều không bận tâm.

Liệu có ai có đủ dũng khí và lòng can đảm đến mức  ngồi lặng im một chỗ chỉ để chứng kiến cảnh người mình yêu làm tình với một người khác ? Có lẽ bất cứ ai cũng đều có thể trả lời được .

Mãi cho đến khi tận mắt chứng kiến cảnh hoan ái của Hong Lim cùng hoàng hậu, ánh mắt lại trở nên ngỡ ngàng và xen lẫn chút gì đó thất vọng nhưng lại chẳng làm gì ngoài việc quay đầu bỏ đi. Dáng vẻ lúc ấy của người vẫn cứ mãi khắc sâu trong tâm trí của mình ngay cả khi ngồi gõ những dòng chữ này đây. Cô đơn , lẻ loi đến đau lòng. Đến lúc này thì tình cảm của cả 2 dường như  là đã chính thức bắt đầu có một vết nứt.

Còn Hong Lim , anh cũng đã phát hiện ra tình cảm của mình dành cho Hoàng Thượng đang ngày một thay đổi từ sau những lần gần gũi với Hoàng Hậu , vì vậy đã chủ động muốn rời khỏi người 1 thời gian để trấn tĩnh lại bản thân cũng như xác định lại tình cảm của mình. Nhưng trớ trêu thay , đối với một con người từ nhỏ cho đến lớn ngoài Hoàng Thượng ra chưa hề biết đến phụ nữ  là gì , bây giờ lại một lúc trải qua nhiều lần hoan ái như vậy thì làm sao có thể không cảm thấy mới lạ và thích thú ?

 

20111103afamilyPhimAnh1-2_42798

Hoàng Thượng vì nhớ Hong Lim , lo lắng cho anh mà đã tự mình tìm đến bên anh khi anh đang ở ngoài thành , và cảnh mà Hong Lim đau lòng ôm lấy người để ép bản thân đi vào giấc ngủ dường như chính là lời xin lỗi mà anh dành cho Hoàng Thượng khi đã có được quyết định của chính mình.

Thực sự lúc xem cảnh này mình đau lòng lắm, mình chỉ muốn Hoàng Thượng đừng ngủ mà sẽ mở mắt ra và hỏi “tại sao khanh lại khóc ? ”

Có lẽ đọc đến đây bạn sẽ thắc mắc vì sao mình lại cứ khăng khăng cho rằng tình cảm giữa Hoàng Thượng và Hong Lim là tình yêu chứ không phải lòng trung thành . Nếu như chỉ là lòng trung thành thì anh sẽ chẳng việc gì phải giằng xé nội tâm đến mức một người tướng quân oai phong mạnh mẽ như vậy lại đi rơi nước mắt vì lòng trung thành của mình giành cho một người đàn ông đang dần dần thay đổi cả đâu.

Với mình , thứ tình cảm mà Hong Lim dành cho Hoàng Hậu không thể gọi là tình yêu trong khi mỗi lần 2 người gặp nhau chỉ toàn hoan ái và khoái lạc mục đích là để thỏa mãn dục vọng của 2 con người lần đầu tiên nếm trải qua cảm giác lạ lẫm đó cùng với cảm giác hồi hộp khi phải giấu diếm và lén lút quan hệ với nhau.

 

Đoạn giữa phim mình không có coi , có lẽ là bỏ lỡ rất nhiều tình tiết hay nhưng thực sự  là mình không muốn xem cảnh Hong Lim cùng Hoàng Hậu ở bên nhau .

Mãi cho đến đoạn Hoàng Hậu nói với Hoàng Thượng hãy tháo bỏ những cái đầu treo ngoài cổng thành xuống , hãy để cho Hong Lim được thoải mái ra đi , lúc này mình mới biết  Hoàng Thượng chỉ để muốn được gặp lại Hong Lim đã dùng cả tính mạng của Hoàng Hậu người mà Hong Lim đã thừa nhận ràng anh yêu người phụ nữ đó để dụ anh xuất hiện.

Hình ảnh một mình Hoàng Thượng ngồi bên bàn rượu an an tĩnh tĩnh mà chờ Hong Lim đến tìm mình sao mà thong thả và bình yên đến vậy chứ ? Không có nôn nóng , chỉ có hi vọng và chờ đợi hoàn toàn trái ngược với cảnh hỗn loạn , la liệt những xác chết bên ngoài cung bị giết dưới kiếm của Hong Lim hay là chết dưới lòng thù hận của Hong Lim dành cho Hoàng Thượng.

– Sao ngươi còn đứng đó….hãy đến đây ngồi cạnh ta đi.

Có lẽ khi người nói câu nói này chỉ hi vọng có được 1 cái ôm từ Hong Lim mà thôi , nhưng đáp lại người lại chính là “Thần đến đây để lấy mạng của Hoàng Thượng” .

Khi Hong Lim chính tay chém rách bức tranh mà Hoàng Thượng hết lòng nâng niu chỉ vì trong đó có hình ảnh 2 người cùng sánh đôi bên nhau, ánh mắt người lúc ấy thật sự rất thất vọng và tức giận nhưng đến khi có cơ hội lại chẳng thể xuống tay giết chết người mình yêu.

Đôi mắt ngập nước nhưng vẫn không ngừng hỏi , tia hi vọng mỏng manh cuối cùng sau tất cả mọi chuyện chỉ gói gọn trong 1 câu nói ” Ngươi có từng yêu ta không ? Ngươi dù chỉ 1 lần có từng nghĩ ta là người yêu của người không ? ” . Nhưng đáp lại chỉ là câu trả lời mang theo tia thù hận trong mắt Hong Lim như để trả thù Hoàng Thượng vì đã giết chết người mà anh cho rằng mình đã yêu “Không , dù chỉ 1 lần cũng không ” .

Tuyệt vọng mà buông bỏ tay kiếm, nguyện chết dưới kiếm người mình yêu , đến cuối cùng Hoàng Thượng ngay cả khi chết cũng  vẫn mở mắt mà dõi theo từng cử động của Hong Lim. Tình yêu sâu nặng cho đến tận lúc chết vẫn nguyện không buông tay.

Còn Hong Lim đến khi biết được Hoàng Thượng không hề giết Hoàng Hậu, giọt nước mắt đã rơi ấy phải chăng là sự  hối hận khi đến tận phút chót mới nhận ra mọi chuyện chỉ là sự hiểu lầm và người mà anh luôn yêu chỉ có mình Hoàng Thượng ! Người ta vẫn nói chỉ có những người thật sự yêu nhau mới luôn làm tổn thương nhau sâu sắc và 2 người chính là điển hình đấy có biết không ???????

Có lẽ đạo diễn cũng không đến nỗi nhẫn tâm lắm khi đã dàn dụng cảnh cuối phim là cảnh 2 người cùng nhau cưỡi ngựa , bắn cung , vui vẻ , an nhiên , tự tại mà sóng đôi bên nhau. Hoàng Thượng chạy trước , Tướng Quân chạy sau , cả 2 cùng giương cung bắn , cùng nhau nhìn về một hướng…..nếu như ở nhân gian này không thể cùng ở bên nhau , vậy thì ở một thế giới nào đó , hãy luôn cùng nhau nhìn về một hướng và luôn vui vẻ như vậy đi , để những người hay khóc như  em không phải buồn mỗi khi nhớ đến 2 người nữa😦

[ Shortfic] – Sai lầm của KyuHyun ! – 1

Sai lầm  của KyuHyun ! – Chap 1 

Author : Vũ Hiểu Hàm

Characters : KyuHyun x SungMin 

Summary : cái vấn đề này mình không biết nên diễn tả ntn cho nên mọi người theo dõi truyện rồi có thể giúp mình hoàn thành phần tóm tắt này với được không ^^

 

 

Chap 1 

Đây đã là lần thứ 4 trong năm mà gia đình SungMin phải chuyển đến nhà mới.

Căn hộ nơi mà gia đình bé chuyển đến nằm trong 1 khu chung cư cao cấp với tầng tầng lớp lớp những căn hộ đẹp đẽ giống hệt nhau. Chỉ cần nhìn qua là có thể biết được giá trị của căn hộ này là bao nhiêu…..

Chỉ mới 7 tuổi nhưng đã phải tập làm quen với việc chơi 1 mình chỉ vì lí do công việc của ba mẹ mà gia đình bé thường xuyên phải di chuyển chỗ ở cho nên…SungMin bản tính dần trở nên nhút nhát hơn trong việc kết bạn.

Sở dĩ  gia đình SungMin có thể được chuyển đến ở trong khu chung cư cao cấp này cũng đều là do quyết định của bà chủ nơi  mà Ba bé đang làm mà thôi.

Công việc mà ba Lee đang làm hệt giống như công việc của 1 quản gia vậy.

Mỗi sáng đều phải có mặt thật sớm để báo cáo và lên lịch cho bà chủ , sau đó sắp xếp , phân chia công việc cho mọi người trong nhà cho ổn thỏa rồi cùng bà chủ đưa cậu chủ nhỏ đến trường.

Bà chủ qua lời kể của ba thật sự rất hiền nhưng lại không kém phần oai phong . Làm việc cùng bà chủ đã lâu nên ba Lee rất được tín nhiệm , vì vậy mà khi chuyển đến đây , gia đình bé sẽ không phải tốn một xu nào cho việc được ở trong ngôi nhà nằm trong diện mơ ước của rất nhiều người như thế này.

—————————————

Xe của công ty chuyển nhà cuối cùng cũng đã đến, ba mẹ Lee dáng vẻ bận rộn cũng đã ra đến nơi giúp mọi người 1 tay để chuyển đồ vào trong nhà.

SungMin 7 tuổi với thân hình nhỏ lũn cũn, đôi má phúng phính hồng cùng gương mặt tròn trịa đáng yêu lúc này chỉ có thể ôm lấy Mr.Bunny mà đứng 1 bên nhìn đến ba mẹ Lee đang bận bịu mà chẳng thể giúp được gì.

Đứng tại chỗ 1 lúc lâu , đem theo 1 nỗi buồn nho nhỏ không biết nói cùng ai….SungMin buồn chán quay đầu bước từng bước chân nhỏ bước lên  chiếc cầu thang dài nằm ở giữa khu chung cư mặc cho bản thân không hề biết nó sẽ dẫn bé đi đến đâu.

Đi được một lúc lâu , cuối cùng lại lên được tới sân thượng – tầng cao nhất của tòa nhà . SungMin đem theo chút hồi hộp lo lắng mà chậm rãi lò dò từng bước  một bước qua cánh cửa đang hé mở , le lói thứ ánh sáng chói chang của mặt trời chiếu len qua để bước ra sân thượng. Một bầu không khí trong lành mát rượi cùng một làn gió mát khẽ thoảng qua khiến cho đầu óc bỗng trở nên trống rỗng.

Hít hà một hơi thật sâu , nở một nụ cười đáng yêu nhất mà ngay lúc này đây không ai có thể nhìn thấy được, SungMin định bụng quay đầu đi xuống bất chợt đứng khựng lại khi nhìn thấy một đôi chân nhỏ xíu chìa ra ngoài trong khi cả thân mình của người đó  đang bị che khuất bởi 1 bồn nước to sụ nằm chắn ngay bên cạnh cánh cửa trên sân thương.

Với nhận thức của 1 cậu bé con chỉ mới 7 tuổi chẳng thể nghĩ được nhiều , SungMin tò mò bước lại gần mới phát hiện…thì ra ở trên sân thượng ngoài cậu ra còn có cả 1 thiên thần đáng yêu đến như vậy.

Thiên thần với mái tóc xoăn bồng bềnh , đôi gò mà trắng hồng mịn màng cùng làn da trắng muốt như tuyết thực sự là đẹp đến nỗi một bé con mới 7 tuổi như SungMin chẳng biết nên dùng từ ngữ nào để diễn tả cho chính xác được.

Ngồi xổm xuống bên cạnh thiên thần đang nhắm nghiền đôi mắt, SungMin 1 tay ôm khư khư lấy Mr.Bunny ở trong lòng, 1 bên đôi mắt to long lanh đem theo chút hồi hộp cùng tay còn lại không tự chủ liền muốn đưa lên chạm vào làn da trắng mịn kia để chắc chắn rằng thiên thần thực sự là có thật.

Bàn tay vừa chạm đến làn da nóng ấm kia , đôi mắt thiên thần chớp 1 cái liền mở ra làm SungMin giật thót mà té ngồi ra đằng sau.

4 mắt ngây ngốc nhìn nhau….mất 1 lúc lâu SungMin lúc này mới lên tiếng nói :

– Em…em..bé, sao lại ở trên đây một mình ? Không…không sợ sao ?

Thiên thần liếc mắt 1 cách đầy nghệ thuật, dùng thái độ không thèm đếm xỉa mà trả lời :

– Lớn hơn ai mà kêu bằng bé ? Không phải mày cũng chỉ có 1 mình sao ?

SungMin mở to 2 mắt , tức giận đứng dậy , nắm chặt Mr.Bunny , sau đó lớn tiếng nói :

– Nè , con nít ngoan là không được  nói năng vô phép như vậy. Nhìn qua cũng đủ biết em nhỏ hơn anh mà…không được kêu người khác bằng mày có nghe không ?

– Không nghe đấy….rồi làm gì nhau ? – Mang 1 vẻ ngoài thiên thần nhưng lại dùng thái độ của 1 chú quỉ nhỏ mà nói chuyện. Thiên thần từ dưới nền đất lạnh từ từ đứng dậy , hất cằm mà nói với SungMin.

– Em….em…em đúng là không phải thiên thần….chẳng qua chỉ là 1 đứa trẻ không biết nghe lời. – SungMin nhỏ bé chẳng biết nên làm gì , chỉ biết lời người kia nói ra thật khiến bé tức giận…tức đến mặt đỏ tim đập mới thôi.

Nhìn SungMin từ trên xuống dưới 1 màu hồng đủ bộ , lại đem theo vẻ bất mãn trong ánh mắt mà nhìn mình , thiên thần nhoẻn miệng cười 1 cái rồi sau đó từng bước tiến lại gần :

– Tên là gì vậy ? – Kiễng chân để khuôn mặt mình cao gần kề với SungMin , Thiên Thần trưng ra bộ dáng tò mò cất tiếng hỏi.

– Hứ…..hỏi làm gì chứ ? – SungMin vẫn còn đang trong tình trạng tức giận, bước chân liền lùi lại 1 bước ,  không tự ý trả lời .

– Không nói thì thôi, ở trên đây 1 mình đi. – Nói xong liền cúi người nhặt lấy áo khoác ngoài nhỏ xíu của mình rồi thẳng lưng bước ngang qua phía SungMin mà đi về phía cầu thang.

– Khoan…khoan đã ! Tên là…là SungMin. – Đối với thái độ lạnh nhạt không ngoan ngoãn của kẻ kia , SungMin tự nhiên trong lòng có chút sợ sệt , liền nhanh chóng nói ra tên của mình.

Quay người kèm theo 1 nụ cười nửa miệng , thiên thần chậm rãi bước đến bên cạnh SungMin, nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh trong suốt của bé mà cao giọng hỏi :

– Mấy tuổi ?

– Ư..bảy tuổi .

– Tại sao lại leo lên trên đây ? – Thiên thần tiếp tục tra hỏi

– Ba mẹ đang bận chuyển đồ vào nhà cho nên không có ai chơi , buồn chán liền leo lên trên đây – SungMin chớp mắt , với gương mặt non nớt trước những câu hỏi của người kia thành thành thật thật mà trả lời.

– Vậy tức là lên đây không có ai biết ? – Nheo lại đuôi mắt làm ra vẻ nguy hiểm , đôi môi Thiên Thần không nhanh không chậm nhả ra từng chữ một .

– Uhm, ba mẹ không biết .

– Hừ , như vậy thật là hay. Trên đây là địa bàn của tui, kể từ hôm nay cho phép….-dùng ngón tay nhỏ nhắn chỉ vào người SungMin , Thiên Thần sau đó tiếp tục nói – lên đây chơi, nhưng cho dù có chuyện gì cũng không được dẫn theo bất kì ai lên đây hết, biết chưa ?

SungMin không hiểu gì , chỉ ngơ ngác gật đầu. Sau đó liền bị Thiên Thần nắm tay kéo chạy đi.

………

……

Mất hết cả buổi sáng , mọi thứ cũng đã tạm vào vị trí. Ba mẹ Lee đến lúc này mới thở phào nhẹ nhõm ngồi phịch xuống trên ghế sopha mà phì phò thở.

Chưa đầy 5 phút sau đã thấy SungMin 2 má ướt đẫm mồ hôi , gương mặt ửng hồng đến độ trở nên trong suốt đem theo nụ cười tươi tắn chạy ùa vào lòng mẹ Lee.

– Con trai , có chuyện gì mà làm cho con vui như vậy ? – Mẹ Lee dịu dàng lau khô 2 bờ má bầu bĩnh , chầm chậm hỏi.

– Hihi, hôm nay , Minnie mới làm quen được với bạn mới đó umma. Bạn mới của con thật là đẹp , đẹp như Thiên Thần vậy đó…mặc dù bạn có vẻ không nghe lời cho lắm nhưng chơi với bạn mới thực sự rất là vui lắm đó umma…hihihih – Khach khách nở nụ cười , SungMin không quên khoa chân múa tay vừa nói vừa diễn tả cho ba mẹ Lee biết những gì mà bé đã làm suốt buổi sáng hôm nay.

Cả nhà 3 người ngồi trên ghế  sopha thay phiên nhau kể chuyện , bao nhiêu mệt mỏi suốt cả buổi sáng dường như cái gì cũng đều không có tồn tại, ngay cả cơn đói mới vừa rồi cũng bị người bạn nho nhỏ mới quen của SungMin làm cho quên béng đi mất.

————————————————————————

Ngày hôm sau , SungMin từ thật sớm đã bị mẹ Lee đánh thức dậy. Mất một lúc qua loa làm vệ sinh cá nhân cùng ăn sáng , bây giờ  SungMin lại đang đứng trước cửa phòng học mới.

Chuyển nhà cũng đồng nghĩa luôn với việc chuyển trường. SungMin lúng túng đứng trên bục giảng của cô giáo chủ nhiệm không biết nên nói gì. Được sự động viên của cô giáo , mãi một lúc sau bé mới rụt rè vừa vặn xoắn ngón tay vừa nói :

– Chào…chào các…bạn. Mình tên là SungMin….năm nay được 7 tuổi. Mình chỉ mới chuyển đến đây ngày hôm qua…cho nên cái gì cũng không có biết. Sau này…học..học chung một lớp, hy vọng chúng ta sẽ …sẽ có thời gian thật vui vẻ với nhau.

Sau lời tự giới thiệu của SungMin , cả lớp đồng loạt vỗ tay làm cho SungMin vô cùng ngạc nhiên. Không lẽ lời giới thiệu của bé hay đến nỗi có thể làm cho các bạn đều đồng loạt hưởng ứng như vậy ?

Không kịp để cho SungMin kịp suy nghĩ , 2 tay đã bất ngờ bị 2 người bạn với khuôn mặt tinh nghịch nhưng không kém phần đáng yêu nắm lấy kéo về chỗ mình.

Cô giáo mỉm cười hài lòng liền ổn định cả lớp để bắt đầu giờ tự học trong ngày, còn mình sau đó liền rời đi.

– Mình tên là Lee HyukJae , cậu có thể gọi mình là Hyukie cũng được – 1 cậu trai với mái tóc trông như 1 cây nấm ở trên đầu mỉm cười đến rạng rỡ mà bắt chuyện với SungMin.

– Còn mình là Haenie, sau này Minnie cần gì mình cũng sẽ giúp đỡ cậu hết mình . – bên còn lại , 1 cậu nhóc với khuôn mặt cực kì khiến người lớn nhìn vào liền muốn ôm hôn cũng vui vẻ hướng SungMin mà lên tiếng nói.

Ngay khi người bạn tên là Haenie vừa kết thúc câu nói của mình , bạn Hyukie ở bên cạnh liền 1 tay đẩy bạn Haenie sang 1 bên , sau đó mếu máo nói.

– Cậu thấy Minnie xinh đẹp liền bỏ quên mình , mình không chơi với cậu nữa ! – Nói xong liền bỏ tay chạy về chỗ của mình úp mặt xuống bàn không thèm nói chuyện.

Bạn Haenie mới vừa lúc nãy đang vui vẻ , khi thấy bạn Hyukie mếu máo muốn khóc  liền như con cún nhỏ vẫy đuôi không ngừng, chạy đến bên cạnh Hyukie nắm lấy tay bạn mà nói.

– Hyukie, Hyukie….đừng khóc mà, Haenie không có quên Hyukie mà. Chỉ là bạn mới nhìn thật là đáng yêu..nhưng…nhưng không có đáng yêu bằng Hyukie đâu , àh bạn mới nhìn còn rất dễ mến cho nên Haenie mới muốn giúp thôi mà.

Bạn Hanie 1 bên không ngừng năn nỉ ỉ ôi , thì 1 bên Hyukie vẫn mặc kệ không thèm ngước đầu lên. Mãi cho đến khi SungMin chịu không được hiểu lầm mới đứng ra lên tiếng.

– Hyuk….Hyukie, bạn đừng có giận bạn Haenie nữa được không ? Nếu bạn không thích mình…mình sẽ không làm phiền bạn Haenie đâu.

– Hức….không phải lỗi của SungMinnie đâu, là do Haenie háo sắc , Haenie không muốn chơi với 1 người xấu xí như mình , Haenie sợ mình sẽ ăn mất vẻ đẹp trai của cậu ấy đây…hức – Hyukie lúc này mới ngước lên hướng SungMin ra sức nói , mặc cho nước mắt nước mũi đã tèm lem trên khuôn mặt nhỏ đã đỏ ửng lên vì khóc kia.

Nghe thấy vậy , DongHae không ngừng khua khua 2 tay , vội vàng đính chính :

– Haenie không có mà, Hyukie , cậu mà còn nói như vậy nữa , mình sẽ bo bo xì cậu luôn .

– Thật sự là không có chứ ? – Hyukie quay qua nhìn DongHae , chớp mắt 1 cái liền nín thinh. Sau đó không nói không rằng, nắm lấy vạt áo của DongHae mà lau qua mặt mũi mình , sau đó khịt khịt mũi mà nói – Vậy…tha cho cậu lần này đó.

– Mình biết là cậu sẽ không giận mình lâu đâu mà – vừa nói vừa cười hì hì , mặc cho chiếc áo đồng phục đã dơ hèm sau cái ra tay của EunHyuk, DongHae lại tiếp tục trưng ra bộ mặt cười cười không chút để bụng mà tiếp tục chơi đùa với 2 người.

.

Ngày đầu tiên đến lớp mới không hề giống như trong tưởng tượng của SungMin. Cứ ngỡ sẽ chẳng ai chơi với mình , không ngờ 1 lúc lại có thêm thật nhiều bạn mới….ai ai cũng đều dễ thương và tốt bụng , như vậy sau này đi học sẽ không sợ không có bạn cùng chơi.

————————————————————–

Về đến nhà , sau làm xong bài tập và xin phép ba mẹ , SungMin tung tăng bước từng bước lên chiếc cầu thang dẫn lên trên sân thượng, tình cờ lại nhìn thấy 1 cô xinh đẹp đang lo lắng, không ngừng tìm kiếm cái gì đó. SungMin tò mò liền đứng im tại chỗ mà quan sát , sau đó lại thấy 1 phụ nữ xinh đẹp khác bước ra từ đằng sau cánh cửa to lớn được chạm trổ ,điêu khắc rất tỉ mỉ kia mà bước đến trước mặt cô xinh đẹp kia mà lên tiếng nói :

– Mau đi tìm cậu chủ về đây ! Nếu không , cô biết mình sẽ phải tự làm gì rồi đấy .

– Vâng…thưa..bà..bà chủ.

Sau khi để lại câu nói ngắn gọn mang đầy vẻ khó  hiểu kia rồi rời đi , SungMin chỉ thấy cô xinh đẹp kia lại không ngừng lo lắng hơn , chân trái đá chân phải đến nỗi té ngã cả ra mặt đất trơn bóng phía dưới chân.

Sau 1 hồi im lặng , SungMin quyết định bước đến bên cạnh cô xinh đẹp , giựt giựt lấy gấu váy của cô mà nói :

– Cô ơi , cô đang tìm gì vậy ?

– Cô….cô đang tìm cậu chủ , không biết cậu chủ sau khi tan học về liền chạy đi đâu mất , cô tìm hết trong nhà với ở dười lầu cũng không thấy. Nếu không tìm thấy , cô chắc chắn sẽ bị đuổi khỏi Cho gia mất – vừa nói vừa mang theo vẻ lo lắng , cô xinh đẹp không kiềm được mà rớt xuống 1 giọt nước mắt.

“Cậu chủ nhỏ này thật là biết cách làm khó người khác , nếu là ba mình ở trong tình trạng này , cả gia đình mình chắc chắn sẽ rất là đáng thương.”

Nghĩ đến đó , SungMin liền đem theo quyết tâm mà nói

– Cô ơi , cô đã tìm thử ở trên sân thượng chưa , nếu chưa cháu sẽ cùng đi tìm với cô.  Lúc ba mẹ bận làm việc không có ai chơi , cháu vẫn thường hay lên trên đó lắm. – Vừa nói vừa vui vẻ mỉm cười .

Sở dĩ SungMin thường hay lên trên sân thượng chơi là vì ở trên đó lúc nào cũng xuất hiện 1 thiên thần bé nhỏ đang chờ đợi bé để cùng chơi, ở trên đó còn có biết bao nhiêu là đồ chơi đẹp đẽ mà bé chưa từng thấy bao giờ. Vừa mới nghĩ đến đó liến nhanh chóng nắm tay cô xinh đẹp chạy nhanh lên cầu thang dẫn lên trên sân thượng, SungMin muốn mau chóng tìm thấy cậu chủ nhỏ giúp cô rồi sau đó sẵn tiện cùng chơi đùa với thiên thần nhỏ kia.

~~~~~~~~~~

Ỏ trên sân thượng lúc này , 1 thân ảnh nhỏ bé không ngừng đi đi lại lại ra vẻ không kiên nhẫn . Đã phá lệ cho phép người kia cùng lên chơi với mình , lại không ngừng ra sức ra lệnh cho người kia rằng mỗi ngày sau giờ tan học đều phải lên trên sân thượng để gặp mặt , vậy mà bây giờ đã 7h tối vẫn không thấy bóng dáng đâu. Có phải cho rằng KyuHyun cậu là đứa trẻ ngốc nghếch không ?

Suy nghĩ vừa đến đấy , cửa sân thượng liền “cách” 1 cái mở ra .

“Cuối cùng cũng đã chịu xuất hiện rồi, làm sao có thể cưỡng lại được vẻ đẹp trai của Cho KyuHyun này cơ chứ.”

Lời nói chưa kịp thoát ra khỏi miệng đã thấy 1 thân hình to lớn lao đến ôm chầm lấy mình , Cho KyuHyun giật mình hoảng hốt mở tròn 2 mắt  để  cố gắng nhìn cho ra người kia là ai .

– Cậu chủ , cậu chủ  , cuối cùng cũng tìm thấy cậu rồi, may quá ,may quá huhu.

– Ah, em…em không ngờ lại là 1 cậu chủ nhỏ – SungMin đứng trước cửa sân thượng,  ở sau lưng cô xinh đẹp, ló cái đầu nhỏ với mái tóc đen bóng mượt của mình ra mà lên tiếng , miệng không quên nở 1 nụ cười khi làm được việc tốt.

Bên này Cho KyuHyun cảm thấy khó chịu khi bị người khác ôm chầm lấy , ra sức giãy dụa đẩy người nọ ra , sau đó chậm rãi từng bước tiến đến trước mặt Lee SungMin, lạnh lùng nhìn vào trong mắt cậu.

SungMin không hiểu gì , chỉ vui vẻ mỉm cười nắm lấy tay KyuHyun muốn kéo bé đến bên  chiếc lều nhỏ của KyuHyun mà chơi đùa cùng vô số đồ chơi đẹp đẽ ở bên trong , bất ngờ lại bị KyuHyun đứng khựng lại mà lớn tiếng hét lên.

– Đồ không giữ lời. Không phải đã nói cho dù có chuyện gì cũng không được dẫn ai lên đây không phải sao ?- Lời nói xong liền dùng sức đẩy mạnh SungMin 1 cái .

– Aaah….- SungMin bị bất ngờ không kịp chống đỡ , chỉ kịp kêu lên 1 tiếng liền té ngã ra phía sau , lăn tròn lông lốc xuống cầu thang như 1 trái banh kèm theo tiếng thét lớn đến chói tai của cô bảo mẫu cùng vẻ mặt tức giận như đang nhìn kẻ thù của KyuHyun ở phía trước.

 

………………………………….