[ Shortfic] – Sai lầm của KyuHyun ! – 1


Sai lầm  của KyuHyun ! – Chap 1 

Author : Vũ Hiểu Hàm

Characters : KyuHyun x SungMin 

Summary : cái vấn đề này mình không biết nên diễn tả ntn cho nên mọi người theo dõi truyện rồi có thể giúp mình hoàn thành phần tóm tắt này với được không ^^

 

 

Chap 1 

Đây đã là lần thứ 4 trong năm mà gia đình SungMin phải chuyển đến nhà mới.

Căn hộ nơi mà gia đình bé chuyển đến nằm trong 1 khu chung cư cao cấp với tầng tầng lớp lớp những căn hộ đẹp đẽ giống hệt nhau. Chỉ cần nhìn qua là có thể biết được giá trị của căn hộ này là bao nhiêu…..

Chỉ mới 7 tuổi nhưng đã phải tập làm quen với việc chơi 1 mình chỉ vì lí do công việc của ba mẹ mà gia đình bé thường xuyên phải di chuyển chỗ ở cho nên…SungMin bản tính dần trở nên nhút nhát hơn trong việc kết bạn.

Sở dĩ  gia đình SungMin có thể được chuyển đến ở trong khu chung cư cao cấp này cũng đều là do quyết định của bà chủ nơi  mà Ba bé đang làm mà thôi.

Công việc mà ba Lee đang làm hệt giống như công việc của 1 quản gia vậy.

Mỗi sáng đều phải có mặt thật sớm để báo cáo và lên lịch cho bà chủ , sau đó sắp xếp , phân chia công việc cho mọi người trong nhà cho ổn thỏa rồi cùng bà chủ đưa cậu chủ nhỏ đến trường.

Bà chủ qua lời kể của ba thật sự rất hiền nhưng lại không kém phần oai phong . Làm việc cùng bà chủ đã lâu nên ba Lee rất được tín nhiệm , vì vậy mà khi chuyển đến đây , gia đình bé sẽ không phải tốn một xu nào cho việc được ở trong ngôi nhà nằm trong diện mơ ước của rất nhiều người như thế này.

—————————————

Xe của công ty chuyển nhà cuối cùng cũng đã đến, ba mẹ Lee dáng vẻ bận rộn cũng đã ra đến nơi giúp mọi người 1 tay để chuyển đồ vào trong nhà.

SungMin 7 tuổi với thân hình nhỏ lũn cũn, đôi má phúng phính hồng cùng gương mặt tròn trịa đáng yêu lúc này chỉ có thể ôm lấy Mr.Bunny mà đứng 1 bên nhìn đến ba mẹ Lee đang bận bịu mà chẳng thể giúp được gì.

Đứng tại chỗ 1 lúc lâu , đem theo 1 nỗi buồn nho nhỏ không biết nói cùng ai….SungMin buồn chán quay đầu bước từng bước chân nhỏ bước lên  chiếc cầu thang dài nằm ở giữa khu chung cư mặc cho bản thân không hề biết nó sẽ dẫn bé đi đến đâu.

Đi được một lúc lâu , cuối cùng lại lên được tới sân thượng – tầng cao nhất của tòa nhà . SungMin đem theo chút hồi hộp lo lắng mà chậm rãi lò dò từng bước  một bước qua cánh cửa đang hé mở , le lói thứ ánh sáng chói chang của mặt trời chiếu len qua để bước ra sân thượng. Một bầu không khí trong lành mát rượi cùng một làn gió mát khẽ thoảng qua khiến cho đầu óc bỗng trở nên trống rỗng.

Hít hà một hơi thật sâu , nở một nụ cười đáng yêu nhất mà ngay lúc này đây không ai có thể nhìn thấy được, SungMin định bụng quay đầu đi xuống bất chợt đứng khựng lại khi nhìn thấy một đôi chân nhỏ xíu chìa ra ngoài trong khi cả thân mình của người đó  đang bị che khuất bởi 1 bồn nước to sụ nằm chắn ngay bên cạnh cánh cửa trên sân thương.

Với nhận thức của 1 cậu bé con chỉ mới 7 tuổi chẳng thể nghĩ được nhiều , SungMin tò mò bước lại gần mới phát hiện…thì ra ở trên sân thượng ngoài cậu ra còn có cả 1 thiên thần đáng yêu đến như vậy.

Thiên thần với mái tóc xoăn bồng bềnh , đôi gò mà trắng hồng mịn màng cùng làn da trắng muốt như tuyết thực sự là đẹp đến nỗi một bé con mới 7 tuổi như SungMin chẳng biết nên dùng từ ngữ nào để diễn tả cho chính xác được.

Ngồi xổm xuống bên cạnh thiên thần đang nhắm nghiền đôi mắt, SungMin 1 tay ôm khư khư lấy Mr.Bunny ở trong lòng, 1 bên đôi mắt to long lanh đem theo chút hồi hộp cùng tay còn lại không tự chủ liền muốn đưa lên chạm vào làn da trắng mịn kia để chắc chắn rằng thiên thần thực sự là có thật.

Bàn tay vừa chạm đến làn da nóng ấm kia , đôi mắt thiên thần chớp 1 cái liền mở ra làm SungMin giật thót mà té ngồi ra đằng sau.

4 mắt ngây ngốc nhìn nhau….mất 1 lúc lâu SungMin lúc này mới lên tiếng nói :

– Em…em..bé, sao lại ở trên đây một mình ? Không…không sợ sao ?

Thiên thần liếc mắt 1 cách đầy nghệ thuật, dùng thái độ không thèm đếm xỉa mà trả lời :

– Lớn hơn ai mà kêu bằng bé ? Không phải mày cũng chỉ có 1 mình sao ?

SungMin mở to 2 mắt , tức giận đứng dậy , nắm chặt Mr.Bunny , sau đó lớn tiếng nói :

– Nè , con nít ngoan là không được  nói năng vô phép như vậy. Nhìn qua cũng đủ biết em nhỏ hơn anh mà…không được kêu người khác bằng mày có nghe không ?

– Không nghe đấy….rồi làm gì nhau ? – Mang 1 vẻ ngoài thiên thần nhưng lại dùng thái độ của 1 chú quỉ nhỏ mà nói chuyện. Thiên thần từ dưới nền đất lạnh từ từ đứng dậy , hất cằm mà nói với SungMin.

– Em….em…em đúng là không phải thiên thần….chẳng qua chỉ là 1 đứa trẻ không biết nghe lời. – SungMin nhỏ bé chẳng biết nên làm gì , chỉ biết lời người kia nói ra thật khiến bé tức giận…tức đến mặt đỏ tim đập mới thôi.

Nhìn SungMin từ trên xuống dưới 1 màu hồng đủ bộ , lại đem theo vẻ bất mãn trong ánh mắt mà nhìn mình , thiên thần nhoẻn miệng cười 1 cái rồi sau đó từng bước tiến lại gần :

– Tên là gì vậy ? – Kiễng chân để khuôn mặt mình cao gần kề với SungMin , Thiên Thần trưng ra bộ dáng tò mò cất tiếng hỏi.

– Hứ…..hỏi làm gì chứ ? – SungMin vẫn còn đang trong tình trạng tức giận, bước chân liền lùi lại 1 bước ,  không tự ý trả lời .

– Không nói thì thôi, ở trên đây 1 mình đi. – Nói xong liền cúi người nhặt lấy áo khoác ngoài nhỏ xíu của mình rồi thẳng lưng bước ngang qua phía SungMin mà đi về phía cầu thang.

– Khoan…khoan đã ! Tên là…là SungMin. – Đối với thái độ lạnh nhạt không ngoan ngoãn của kẻ kia , SungMin tự nhiên trong lòng có chút sợ sệt , liền nhanh chóng nói ra tên của mình.

Quay người kèm theo 1 nụ cười nửa miệng , thiên thần chậm rãi bước đến bên cạnh SungMin, nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh trong suốt của bé mà cao giọng hỏi :

– Mấy tuổi ?

– Ư..bảy tuổi .

– Tại sao lại leo lên trên đây ? – Thiên thần tiếp tục tra hỏi

– Ba mẹ đang bận chuyển đồ vào nhà cho nên không có ai chơi , buồn chán liền leo lên trên đây – SungMin chớp mắt , với gương mặt non nớt trước những câu hỏi của người kia thành thành thật thật mà trả lời.

– Vậy tức là lên đây không có ai biết ? – Nheo lại đuôi mắt làm ra vẻ nguy hiểm , đôi môi Thiên Thần không nhanh không chậm nhả ra từng chữ một .

– Uhm, ba mẹ không biết .

– Hừ , như vậy thật là hay. Trên đây là địa bàn của tui, kể từ hôm nay cho phép….-dùng ngón tay nhỏ nhắn chỉ vào người SungMin , Thiên Thần sau đó tiếp tục nói – lên đây chơi, nhưng cho dù có chuyện gì cũng không được dẫn theo bất kì ai lên đây hết, biết chưa ?

SungMin không hiểu gì , chỉ ngơ ngác gật đầu. Sau đó liền bị Thiên Thần nắm tay kéo chạy đi.

………

……

Mất hết cả buổi sáng , mọi thứ cũng đã tạm vào vị trí. Ba mẹ Lee đến lúc này mới thở phào nhẹ nhõm ngồi phịch xuống trên ghế sopha mà phì phò thở.

Chưa đầy 5 phút sau đã thấy SungMin 2 má ướt đẫm mồ hôi , gương mặt ửng hồng đến độ trở nên trong suốt đem theo nụ cười tươi tắn chạy ùa vào lòng mẹ Lee.

– Con trai , có chuyện gì mà làm cho con vui như vậy ? – Mẹ Lee dịu dàng lau khô 2 bờ má bầu bĩnh , chầm chậm hỏi.

– Hihi, hôm nay , Minnie mới làm quen được với bạn mới đó umma. Bạn mới của con thật là đẹp , đẹp như Thiên Thần vậy đó…mặc dù bạn có vẻ không nghe lời cho lắm nhưng chơi với bạn mới thực sự rất là vui lắm đó umma…hihihih – Khach khách nở nụ cười , SungMin không quên khoa chân múa tay vừa nói vừa diễn tả cho ba mẹ Lee biết những gì mà bé đã làm suốt buổi sáng hôm nay.

Cả nhà 3 người ngồi trên ghế  sopha thay phiên nhau kể chuyện , bao nhiêu mệt mỏi suốt cả buổi sáng dường như cái gì cũng đều không có tồn tại, ngay cả cơn đói mới vừa rồi cũng bị người bạn nho nhỏ mới quen của SungMin làm cho quên béng đi mất.

————————————————————————

Ngày hôm sau , SungMin từ thật sớm đã bị mẹ Lee đánh thức dậy. Mất một lúc qua loa làm vệ sinh cá nhân cùng ăn sáng , bây giờ  SungMin lại đang đứng trước cửa phòng học mới.

Chuyển nhà cũng đồng nghĩa luôn với việc chuyển trường. SungMin lúng túng đứng trên bục giảng của cô giáo chủ nhiệm không biết nên nói gì. Được sự động viên của cô giáo , mãi một lúc sau bé mới rụt rè vừa vặn xoắn ngón tay vừa nói :

– Chào…chào các…bạn. Mình tên là SungMin….năm nay được 7 tuổi. Mình chỉ mới chuyển đến đây ngày hôm qua…cho nên cái gì cũng không có biết. Sau này…học..học chung một lớp, hy vọng chúng ta sẽ …sẽ có thời gian thật vui vẻ với nhau.

Sau lời tự giới thiệu của SungMin , cả lớp đồng loạt vỗ tay làm cho SungMin vô cùng ngạc nhiên. Không lẽ lời giới thiệu của bé hay đến nỗi có thể làm cho các bạn đều đồng loạt hưởng ứng như vậy ?

Không kịp để cho SungMin kịp suy nghĩ , 2 tay đã bất ngờ bị 2 người bạn với khuôn mặt tinh nghịch nhưng không kém phần đáng yêu nắm lấy kéo về chỗ mình.

Cô giáo mỉm cười hài lòng liền ổn định cả lớp để bắt đầu giờ tự học trong ngày, còn mình sau đó liền rời đi.

– Mình tên là Lee HyukJae , cậu có thể gọi mình là Hyukie cũng được – 1 cậu trai với mái tóc trông như 1 cây nấm ở trên đầu mỉm cười đến rạng rỡ mà bắt chuyện với SungMin.

– Còn mình là Haenie, sau này Minnie cần gì mình cũng sẽ giúp đỡ cậu hết mình . – bên còn lại , 1 cậu nhóc với khuôn mặt cực kì khiến người lớn nhìn vào liền muốn ôm hôn cũng vui vẻ hướng SungMin mà lên tiếng nói.

Ngay khi người bạn tên là Haenie vừa kết thúc câu nói của mình , bạn Hyukie ở bên cạnh liền 1 tay đẩy bạn Haenie sang 1 bên , sau đó mếu máo nói.

– Cậu thấy Minnie xinh đẹp liền bỏ quên mình , mình không chơi với cậu nữa ! – Nói xong liền bỏ tay chạy về chỗ của mình úp mặt xuống bàn không thèm nói chuyện.

Bạn Haenie mới vừa lúc nãy đang vui vẻ , khi thấy bạn Hyukie mếu máo muốn khóc  liền như con cún nhỏ vẫy đuôi không ngừng, chạy đến bên cạnh Hyukie nắm lấy tay bạn mà nói.

– Hyukie, Hyukie….đừng khóc mà, Haenie không có quên Hyukie mà. Chỉ là bạn mới nhìn thật là đáng yêu..nhưng…nhưng không có đáng yêu bằng Hyukie đâu , àh bạn mới nhìn còn rất dễ mến cho nên Haenie mới muốn giúp thôi mà.

Bạn Hanie 1 bên không ngừng năn nỉ ỉ ôi , thì 1 bên Hyukie vẫn mặc kệ không thèm ngước đầu lên. Mãi cho đến khi SungMin chịu không được hiểu lầm mới đứng ra lên tiếng.

– Hyuk….Hyukie, bạn đừng có giận bạn Haenie nữa được không ? Nếu bạn không thích mình…mình sẽ không làm phiền bạn Haenie đâu.

– Hức….không phải lỗi của SungMinnie đâu, là do Haenie háo sắc , Haenie không muốn chơi với 1 người xấu xí như mình , Haenie sợ mình sẽ ăn mất vẻ đẹp trai của cậu ấy đây…hức – Hyukie lúc này mới ngước lên hướng SungMin ra sức nói , mặc cho nước mắt nước mũi đã tèm lem trên khuôn mặt nhỏ đã đỏ ửng lên vì khóc kia.

Nghe thấy vậy , DongHae không ngừng khua khua 2 tay , vội vàng đính chính :

– Haenie không có mà, Hyukie , cậu mà còn nói như vậy nữa , mình sẽ bo bo xì cậu luôn .

– Thật sự là không có chứ ? – Hyukie quay qua nhìn DongHae , chớp mắt 1 cái liền nín thinh. Sau đó không nói không rằng, nắm lấy vạt áo của DongHae mà lau qua mặt mũi mình , sau đó khịt khịt mũi mà nói – Vậy…tha cho cậu lần này đó.

– Mình biết là cậu sẽ không giận mình lâu đâu mà – vừa nói vừa cười hì hì , mặc cho chiếc áo đồng phục đã dơ hèm sau cái ra tay của EunHyuk, DongHae lại tiếp tục trưng ra bộ mặt cười cười không chút để bụng mà tiếp tục chơi đùa với 2 người.

.

Ngày đầu tiên đến lớp mới không hề giống như trong tưởng tượng của SungMin. Cứ ngỡ sẽ chẳng ai chơi với mình , không ngờ 1 lúc lại có thêm thật nhiều bạn mới….ai ai cũng đều dễ thương và tốt bụng , như vậy sau này đi học sẽ không sợ không có bạn cùng chơi.

————————————————————–

Về đến nhà , sau làm xong bài tập và xin phép ba mẹ , SungMin tung tăng bước từng bước lên chiếc cầu thang dẫn lên trên sân thượng, tình cờ lại nhìn thấy 1 cô xinh đẹp đang lo lắng, không ngừng tìm kiếm cái gì đó. SungMin tò mò liền đứng im tại chỗ mà quan sát , sau đó lại thấy 1 phụ nữ xinh đẹp khác bước ra từ đằng sau cánh cửa to lớn được chạm trổ ,điêu khắc rất tỉ mỉ kia mà bước đến trước mặt cô xinh đẹp kia mà lên tiếng nói :

– Mau đi tìm cậu chủ về đây ! Nếu không , cô biết mình sẽ phải tự làm gì rồi đấy .

– Vâng…thưa..bà..bà chủ.

Sau khi để lại câu nói ngắn gọn mang đầy vẻ khó  hiểu kia rồi rời đi , SungMin chỉ thấy cô xinh đẹp kia lại không ngừng lo lắng hơn , chân trái đá chân phải đến nỗi té ngã cả ra mặt đất trơn bóng phía dưới chân.

Sau 1 hồi im lặng , SungMin quyết định bước đến bên cạnh cô xinh đẹp , giựt giựt lấy gấu váy của cô mà nói :

– Cô ơi , cô đang tìm gì vậy ?

– Cô….cô đang tìm cậu chủ , không biết cậu chủ sau khi tan học về liền chạy đi đâu mất , cô tìm hết trong nhà với ở dười lầu cũng không thấy. Nếu không tìm thấy , cô chắc chắn sẽ bị đuổi khỏi Cho gia mất – vừa nói vừa mang theo vẻ lo lắng , cô xinh đẹp không kiềm được mà rớt xuống 1 giọt nước mắt.

“Cậu chủ nhỏ này thật là biết cách làm khó người khác , nếu là ba mình ở trong tình trạng này , cả gia đình mình chắc chắn sẽ rất là đáng thương.”

Nghĩ đến đó , SungMin liền đem theo quyết tâm mà nói

– Cô ơi , cô đã tìm thử ở trên sân thượng chưa , nếu chưa cháu sẽ cùng đi tìm với cô.  Lúc ba mẹ bận làm việc không có ai chơi , cháu vẫn thường hay lên trên đó lắm. – Vừa nói vừa vui vẻ mỉm cười .

Sở dĩ SungMin thường hay lên trên sân thượng chơi là vì ở trên đó lúc nào cũng xuất hiện 1 thiên thần bé nhỏ đang chờ đợi bé để cùng chơi, ở trên đó còn có biết bao nhiêu là đồ chơi đẹp đẽ mà bé chưa từng thấy bao giờ. Vừa mới nghĩ đến đó liến nhanh chóng nắm tay cô xinh đẹp chạy nhanh lên cầu thang dẫn lên trên sân thượng, SungMin muốn mau chóng tìm thấy cậu chủ nhỏ giúp cô rồi sau đó sẵn tiện cùng chơi đùa với thiên thần nhỏ kia.

~~~~~~~~~~

Ỏ trên sân thượng lúc này , 1 thân ảnh nhỏ bé không ngừng đi đi lại lại ra vẻ không kiên nhẫn . Đã phá lệ cho phép người kia cùng lên chơi với mình , lại không ngừng ra sức ra lệnh cho người kia rằng mỗi ngày sau giờ tan học đều phải lên trên sân thượng để gặp mặt , vậy mà bây giờ đã 7h tối vẫn không thấy bóng dáng đâu. Có phải cho rằng KyuHyun cậu là đứa trẻ ngốc nghếch không ?

Suy nghĩ vừa đến đấy , cửa sân thượng liền “cách” 1 cái mở ra .

“Cuối cùng cũng đã chịu xuất hiện rồi, làm sao có thể cưỡng lại được vẻ đẹp trai của Cho KyuHyun này cơ chứ.”

Lời nói chưa kịp thoát ra khỏi miệng đã thấy 1 thân hình to lớn lao đến ôm chầm lấy mình , Cho KyuHyun giật mình hoảng hốt mở tròn 2 mắt  để  cố gắng nhìn cho ra người kia là ai .

– Cậu chủ , cậu chủ  , cuối cùng cũng tìm thấy cậu rồi, may quá ,may quá huhu.

– Ah, em…em không ngờ lại là 1 cậu chủ nhỏ – SungMin đứng trước cửa sân thượng,  ở sau lưng cô xinh đẹp, ló cái đầu nhỏ với mái tóc đen bóng mượt của mình ra mà lên tiếng , miệng không quên nở 1 nụ cười khi làm được việc tốt.

Bên này Cho KyuHyun cảm thấy khó chịu khi bị người khác ôm chầm lấy , ra sức giãy dụa đẩy người nọ ra , sau đó chậm rãi từng bước tiến đến trước mặt Lee SungMin, lạnh lùng nhìn vào trong mắt cậu.

SungMin không hiểu gì , chỉ vui vẻ mỉm cười nắm lấy tay KyuHyun muốn kéo bé đến bên  chiếc lều nhỏ của KyuHyun mà chơi đùa cùng vô số đồ chơi đẹp đẽ ở bên trong , bất ngờ lại bị KyuHyun đứng khựng lại mà lớn tiếng hét lên.

– Đồ không giữ lời. Không phải đã nói cho dù có chuyện gì cũng không được dẫn ai lên đây không phải sao ?- Lời nói xong liền dùng sức đẩy mạnh SungMin 1 cái .

– Aaah….- SungMin bị bất ngờ không kịp chống đỡ , chỉ kịp kêu lên 1 tiếng liền té ngã ra phía sau , lăn tròn lông lốc xuống cầu thang như 1 trái banh kèm theo tiếng thét lớn đến chói tai của cô bảo mẫu cùng vẻ mặt tức giận như đang nhìn kẻ thù của KyuHyun ở phía trước.

 

………………………………….

 

 

12 thoughts on “[ Shortfic] – Sai lầm của KyuHyun ! – 1

  1. oa oa , h con mới đọc xong nè . hic hic , Min 7 tuổi đáng yêu chết đi đc , còn thằng nhóc Hyunie láo toét quá , dám đẩy ngã cả bé Min . để xem sau này có bik lỗi không ah

  2. Á Á Á, ss có fic mới :3
    Chẹp, hai nhóc KyuMin dễ thương cực-kì, có điều bạn Kyu nóng vội quá, chưa kịp nghe Mẫn nhi giải thích gì sất, thiệt bó tay vs bạn này =”=
    ‘Sau đó không nói không rằng, nắm lấy vạt áo của DongHae mà lau qua mặt mũi mình , sau đó khịt khịt mũi mà nói – Vậy…tha cho cậu lần này đó.’ =>> Hách nhi ở sạch gớm -_-, mà bân Hae cũng cưng bạn Hyuk tóa rồi(ngọt tận tim).
    Ss êuz, 5ting nha!!! ^_^

    • – hihi , cám ơn em vì vẫn còn nhớ đến ss nha😡
      – Kyu đúng là đồ nhà giàu chảnh chẹ mà lại haha. Với ss viết cái đoạn HaeHyuk xong đọc lại ss còn mắc cười nữa mà :))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s